Lớp 5

Tả một người đang xây nhà

Tả một người đang xây nhà gồm dàn ý chi tiết, cùng 10 bài văn tả thợ xây ngắn gọn, giúp các em học sinh lớp 5 có thêm nhiều ý tưởng mới hoàn thiện bài văn tả người lao động đang làm việc thật hay. Nhờ đó, ngày càng học tốt phân môn trang phục như thế nào, vóc dáng ra sao?

  • Hành động: Người đó làm những gì khi xây nhà?
  • C. Kết bài:

    • Cảm nghĩ của em về người được tả

    Tả một người đang xây nhà – Mẫu 1

    Trong cuộc sống, em đã có rất nhiều cơ hội được bắt gặp khoảnh khắc những người công nhân đang làm việc như: bác thợ hàn, cô công nhân bảo vệ môi trường trên đường phố, bác thợ dệt thợ may làm việc trong nhà máy, xí nghiệp … nhưng trong đó là em ấn tượng nhất với người thợ xây đang làm việc. Và rất may, một lần hàng xóm nhà em xây nhà và em đã có cơ hội được ngắm nhìn cảnh một người thợ xây đang làm việc. Hình ảnh người thợ xây đang làm việc quả thực rất đẹp và để lại cho em nhiều ấn tượng khó phai mờ.

    Bạn đang xem: Tả một người đang xây nhà

    Dịp ấy, hàng xóm nhà em đang cho thi công xây nhà thì đúng vào buổi sáng được nghỉ học, em đã có cơ hội được chiêm ngưỡng và ngắm nhìn hình ảnh một chú thợ xây đang làm công việc của mình, đó là thi công, xây và hoàn thiện một ngôi nhà cao tầng. Chú thợ xây ấy trông chừng bằng tuổi bố em, hơn ba mươi tuổi. Thân hình chú to cao, vạm vỡ. Những cánh tay của chú thợ xây to và trông vô cùng rắn chắc. Chân chú thợ xây cũng dài và trông lực rất khỏe. Với vóc dáng như vậy nên chú thợ xây làm việc rất nhanh và vô cùng chăm chỉ.

    Đối với em, hình ảnh chú thợ xây hiện ra đẹp nhất là khi đang xây nhà từ những viên gạch đầu tiên. Chú mặc đồ bảo hộ vô cùng chu đáo và kỹ lưỡng. Chú đội mũ, đeo khẩu trang che kín mặt nên em không thể thấy rõ mặt chú. Chú còn đeo găng tay, chân đi giày vô cùng kín đáo để tránh mọi trường hợp bất trắc có thể xảy ra khi đang trong quá trình thi công. Dưới đôi bàn tay khéo léo của chú, từng viên gạch một được xếp lại ngay ngắn cùng nhau tạo một khối tường vững chắc. Đôi bàn tay của chú làm nhanh thoăn thoắt. Chẳng mấy chốc, một bức tường cao được tạo bởi gạch đã được chú xây xong. Tuy là rất nhanh nhưng trông hàng gạch vô cùng chắc chắn, đều và đẹp đẽ. Những hàng gạch nối đuôi nhau, chồng lên nhau thẳng tắp như được dùng bút chì và thước kẻ vẽ lên vậy. Nhìn chú thợ xây không khác gì một người nghệ sĩ tài hoa đang xây lên một tòa lâu đài nghệ thuật, là tác phẩm nghệ thuật của riêng bản thân mình.

    Hình ảnh chú thợ xây đang làm việc mới thật đẹp và bình dị biết bao. Ngoài kia còn biết bao nhiêu người công nhân chăm chỉ như vậy. Tuy họ làm những công việc khác nhau nhưng tất cả đều vì một mục đích góp phần tô điểm làm đẹp cho đời và góp một phần giúp xã hội, đất nước ngày một phát triển. Em rất quý chú thợ xây cũng như những người lao động nói chung. Lao động là vinh quang!

    Tả một người đang xây nhà – Mẫu 2

    Nhìn quanh ta, mọi người đều không ngừng làm việc, từ những vị quan chức cấp cao, đến những người công nhân bình thường, giản dị. Chỉ cần để ý, ta dễ dàng thấy một người công nhân đang làm việc, đang cống hiến cho đời. Hôm nay, trên đường đi học, qua ngôi nhà xây dở, hình ảnh bác thợ xây làm việc đã để lại cho em ấn tượng khó phai.

    Bác thợ xây chừng hơn 40 tuổi, bộ quần áo lao động dính đầy những vôi vữa tạo thành những vệt đen trắng loang lổ. Không hiểu sao nhưng khi nhìn những vết bẩn ấy, lòng em lại thấy xúc động chứ không hề cảm thấy sợ như bình thường. Bác ngồi trên giàn giáo cao nhưng không hề tỏ ra có chút gì sợ hãi, mà ngược lại có chút tự nhiên, thoải mái. Trên người bác còn thắt một dây ăn toàn gắn liền với cột sắt rất chắc chắn ở bên trên. Bác còn đội mũ bảo hộ, đeo khẩu trang để bảo vệ tốt nhất cho cơ thể. Bên cạnh bác là một thùng vôi vữa được pha sẵn, một cái bay, một chồng gạch lớn và rất nhiều đồ lỉnh kỉnh khác.

    Đầu tiên, bác lấy bay xúc một ít vữa đổ lên bức tường gạch vừa xây rồi tán sang xung quanh cho thật đều. Sau đó bác chọn lấy một viên gạch đỏ nâu đặt lên trên một cách rất ngay ngắn, thẳng hàng theo đúng thứ tự, không lệch chút nào so với khuôn. Đặt vào đúng vị trí rồi, bác quay đầu cán của chiếc bay, gõ thật mạnh vào viên gạch mấy lần để viêm gạch dính chặt vào với vữa, liền với bức tường thành một thể thống nhất. Cứ như vậy, chẳng bao lâu mà cả một bức tường được xây cao lên hẳn, cao lớn và thẳng tắp. Những viên gạch xếp so le nhau theo đúng hàng lối, thứ tự trông rất bắt mắt, như thể bức tranh của một người nghệ nhân. Bác làm việc rất nhanh, thoăn thoắt và thành thạo vô cùng. Nhìn bác làm việc, em cứ liên tưởng đến những người máy được lắp đặt sẵn để làm việc, vừa chuẩn lại vừa nhanh, không biết mệt mỏi.

    Thợ xây là một nghề đáng được trân trọng. Bác thợ xây đã đổ bao nhiêu mồ hôi, nước mắt để xây lên những tòa nhà, những công trình để đời. Nhờ có họ mà biết bao những công trình to lớn kì vĩ mới được dựng lên, sánh cùng muôn vàn trăng sao. Hình ảnh người thợ xây đang việc cống hiến cho đời là tấm gương cho chúng em nỗ lực mỗi ngày đi lên không ngừng.

    Tả một người đang xây nhà – Mẫu 3

    Nhà chú Hưng hàng xóm nhà em đang được xây dựng. Trước kia nhà của chú Hưng chỉ là căn nhà cấp 4, nhưng nay chú đã đập căn nhà đó đi và xây dựng lại thành một căn nhà ba tầng khang trang hơn. Hôm nay thứ bảy, ba em qua thăm nhà chú Hưng hỏi thăm tình hình xây dựng căn nhà, nên em đã đi theo.

    Chú Hưng làm nghề thợ xây. Chính chú là người lên ý tưởng cho bản thiết kế căn nhà và cũng chính chú là người bắt tay vào xây dựng nên căn nhà của mình. Điều này khiến em vô cùng ngưỡng mộ chú. Chú có một thân hình vạm vỡ, cao hơn 1m8 với nước da đen sạm đi vì năng. Khuôn mặt chú vuông hình chữ điền với nụ cười luôn nở trên môi. Khi ba em và em sang nhà chú, chú đang lát gạch tường. Chú mặc bộ đồ bảo hộ lao động màu xanh tím than và đội chiếc mũ bảo hiểm màu trắng. Chú rất chú tâm vào công việc nên không nhận thấy sự có mặt của ba con em. Có vẻ công việc của chú đòi hỏi sự tỉ mỉ và cẩn trọng rất cao.

    Em thấy dưới đất bên phải chú là một xô vữa, bên trái là một đống gạch đỏ. Trên tay chú cầm dụng cụ lát gạch. Thoạt tiên chú dùng chiếc bay lấy một ít vữa trát lên lớp gạch vừa xây, sau đó lấy một viên gạch đỏ nhẹ nhàng đặt lên lớp vữa đó. Rồi một tay chú giữ viên gạch, một tay chú dùng đầu dao bay gõ nhẹ xuống, như để cố định viên gạch một cách chắc chắn. Cuối cùng, chú đưa dao gạt đi những lớp vữa thừa chèn ra khỏi viên gạch một cách gọn gàng. Động tác của chú thật nhanh nhẹn và dứt khoát. Đôi tay của chú to và khỏe cứ thoăn thoắt lấy gạch trát vữa đều đều như đưa thoi trông thật đẹp mắt. Cứ như vậy, vèo một cái chú đã làm xong một hàng gạch. Rồi chú rút trong túi ra chiếc dây dọi để kiểm tra độ thẳng của bức tường đang xây. Một mắt chú nheo lại, áp sát mặt gần tường hơn và mỉm cười khi đã hài lòng với hàng gạch mình vừa làm xong.

    Đúng lúc đó, chú cũng nhận ra sự có mặt của ba con em, chú mỉm cười rạng rỡ rồi hô to: “Ôi anh Sơn! Anh sang chơi đó hả? Ra ngoài anh em ngồi uống chén nước, chứ trong này bừa bộn quá”. Rồi chú và ba em ra ngoài nói chuyện. Em nhìn xung quanh mọi người vẫn đang tiếp tục công việc của mình một cách hăng say. Người thì nhào xi măng, người thì trộn vữa, người thì xây tường. Nhưng tất cả đều vui vẻ và chú tâm vào công việc của mình.

    Hình ảnh chú Hưng khéo léo lại vô cùng khỏe khoắn khi đang xây dựng căn nhà của mình khiến em vô cùng ngưỡng mộ. Những người làm nghề thợ xây, dù vất vả nhưng họ có một niềm đam mê và sự nghiêm túc với nghề mình lựa chọn. Chẳng thế mà họ có thể xây nên biết bao nhiêu ngôi nhà, biết bao nhiêu tổ ấm cho mọi người và cho cả chính mình.

    Tả một người đang xây nhà – Mẫu 4

    Anh Tạo là một công nhân xây dựng tại một công trường gần nhà. Vào một buổi sáng chủ nhật em được theo anh đến xem nơi đang làm việc.

    Đây là công trường đang thi công xây dựng một ngôi nhà năm tầng. Mấy chục công nhân đang lao động khẩn trương trên một khoảng đất tương đối rộng. Góc này, mấy người đang trộn vữa, góc kia mấy người đang xếp gạch tiếp tế cho tổ xây dựng trong đó có anh Tạo. Anh Tạo có vóc người to lớn, khỏe mạnh, nước da sạm đen vì nắng. Anh đội chiếc nón nhựa màu vàng và mặc bộ quần áo “ bảo hộ” màu tím than mới được phát; tay đi găng bằng vải bạt dày. Anh đứng vững trãi trên một giàn giáo, trước mặt là một bức tường dài xây dở dang, cao ngang thắt lưng. Dưới giàn bên phải anh là một xô vữa, bên trái là một đống gạch. Thoạt tiên, anh dùng dao xây xúc một ít vữa phủ đều lên hàng gạch trên cùng của bức tường. Sau đó, anh lấy tay trái nhặt lên một viên gạch đặt ngay ngắn lên chỗ mới trải. Rồi một tay anh giữ viên gạch, tay kia dùng dao xây gõ nhẹ vào nó. Cuối cùng, anh đưa dao gạt những chỗ vữa thừa ra ở các viên gạch. Chuyển sang hàng gạch khác, anh đặt viên đầu tiên so le với viên gạch ở hàng dưới. Anh đặt viên gạch nằm ngang trên tay rồi chém nó làm hai nửa, ướm một nửa để chêm vừa khít chỗ so le đầu hàng. Đôi tay anh liên tục hoạt động một cách nhịp nhàng, khéo léo. Thỉnh thoảng, anh rút trong túi ra một chiếc dây dọi để kiểm tra độ thẳng của bức tường đang xây. Tay cầm đầu dây ngang tầm mắt, anh nheo mắt và mỉm cười, hài lòng với việc mình làm. Mặt trời càng lên cao,bức tường trước mặt anh lại càng cao thêm. Ánh nắng mỗi lúc một gay gắt, những giọt mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt chữ điền của anh đang thi nhau rơi. Những tiếng cười nói rôm rả của mấy anh công nhân làm vơi đi nỗi vất vả trong công việc.

    Em ngước nhìn bức tường anh đang xây cứ cao dần thêm mãi và nhìn anh với vẻ đầy thán phục, anh đang huýt sáo bỗng dừng lại, nở nụ cười tươi nói:

    – Chú em thấy “mê” cái nghề thợ xây của anh không?

    Tả một người đang xây nhà – Mẫu 5

    Hằng ngày đến trường, em đi qua một công trường đang xây dựng. Em thường bắt gặp ánh mắt vui tươi quen thuộc của chú Hưng làm nghề thợ xây.

    Lần đầu tiên quen chú, em có cảm tình ngay với đôi mắt ánh lên niềm tự tin của con người nhiều nghị lực. Với thân hình khá vạm vỡ, chú khoan thai bước lên giàn giáo, bắt tay vào công việc quen thuộc hằng ngày. Chú cúi xuống xúc vữa, trải một lớp lên hàng gạch đã xây. Rồi chú cẩn thận xếp từng viên gạch màu hồng tươi lên trên. Thỉnh thoảng gặp khoảng trống cuối cùng của một hàng gạch, không đặt vừa viên gạch, chú lấy lưỡi bay chặt bớt đi. Chú dùng cán bay gõ nhẹ nhiều lần để gạch được ngay và gắn chặt vào nhau. Chú cẩn thận lấy thêm vữa lấp đầy khe và làm kĩ để vữa không rơi vãi. Đôi bàn tay thô ráp của chú làm việc thật dẻo dai đều đặn và chính xác. Chú chăm chỉ làm như quên hết tiếng động ầm ĩ xung quanh. Thỉnh thoảng, chú dừng xây, lấy dây dọi xem bức tường có thẳng đứng không. Khi gạch và vữa đều hết, chú ngồi nghỉ một lát rồi gọi vọng xuống:

    – Gạch!

    – Vữa!

    Thế là gạch được liên tiếp quăng lên. Từ trên cao, chú nhanh nhẹn bắt lấy như một thủ môn lành nghề bắt bóng, vừa bắt chú vừa xếp từng viên một cách gọn gàng ngay ngắn. Một xô vữa nặng được kéo lên và chú tiếp tục làm. Mặt trời ngày một lên cao và bức tường xây cũng mỗi lúc một cao. Chú cởi trần để lộ cái lưng to bè bóng nhẫy và hai cánh tay có bắp thịt nổi lên cuồn cuộn. Chú huýt sáo một điệu nhạc vui như muốn quên đi cái nắng gay gắt.

    Nhìn chú làm việc khéo léo và vất vả, em ước nếu mình là họa sĩ mình sẽ vẽ một bức tranh miêu tả sự khó nhọc và nguy hiểm của người thợ đã tạo nên những ngôi nhà chọc trời, vững chãi, thách thức gió bão và thời gian. Chính những ngôi nhà ấy đã tạo nên biết bao nhiêu tổ ấm gia đình, hạnh phúc cho mọi người, trong đó có cả em nữa. Em thầm biết ơn người thợ ấy và mong sau này có máy móc thay sức người để những chú công nhân đỡ vất vả và đỡ nguy hiểm khi đứng ở tầm cao.

    Tả một người đang xây nhà – Mẫu 6

    Hưởng ứng phong trào đền ơn đáp nghĩa, xí nghiệp May thêu của quán, nơi má em làm việc, đã quyên góp tiền xây dựng một ngôi nhà tình nghĩ cho bà Sáu Trầu, mẹ của hai liệt sĩ thời chống Mĩ. Trưởng tốp thợ xây là chú Nam. Phụ việc cho chú là bốn, năm anh, chị thợ phụ khác.

    Chú Nam là bộ đội xuất ngũ. Tuy tuổi đời mới ba mươi nhưng chú đã có hàng chục tuổi nghề, bởi trước khi đi nghĩa vụ chú đã làm thợ xây mấy năm. Bà con lối xóm quý mến chú Nam phần vì tính nết đàng hoàng , phần vì trình độ tay nghề khá cao của chú.

    Với dáng người cao lớn, trông chú Nam càng thêm khỏe mạnh trong bộ đồ xanh của công nhân xây dựng. Nước da chú màu nâu óng, tay chân săn chắc. Gương mặt sáng sủa, ưa nhìn với đôi mắt đen luôn luôn nhìn thẳng và đôi môi thường nở nụ cười thân thiện.

    Sáng nào, chú cũng đến nơi làm việc sớm nhất để sắp xếp công việc trong ngày. Chú nhắc nhở mấy anh chị thợ phụ chuẩn ị cát, xi măng, gạch, sắt, thép sao cho đầy đủ và thuận. Chú kiểm tra kĩ lưỡng việc trộn hồ cho đúng quy cách để đảm bảo chất lượng công trình.

    Chú thường nói với các bạn rằng đây không chỉ là chuyện xây nhà đơn thuần mà còn là việc đền ơn đáp nghĩa những người đã hi sinh vì tổ quốc. Vì thế anh chị em phải ráng làm cho tốt.

    Cắt đặt xong xuôi, chú bắt tay vào xây. Những xô vữa đầy được đổ vào chiếc thùng gỗ đặt sát dưới chân chú. Chồng gạch đỏ tươi xếp ngay tầm với. Tay phải chú cầm chiếc bay, xúc hồ đổ lên mặt hàng gạch xây dở hôm qua, rồi chú nhanh nhẹn gạt cho đều và phẳng. Tay trái chú nhặt từng viên gạch đặt ngay ngắn lên trên, rồi chú trở cán bay, gõ nhẹ mấy cái để viên gạch dính chặt xuống lớp hồ. Từng động tác của chú đều cẩn thận và khéo léo. Đường gạch xây thẳng tắp cứ cao dần, cao dần. Nhìn chú say mê làm việc, ai cũng trầm trồ khen ngợi. Vừa làm, chú Nam ân cần nhắc nhở, hướng dẫn những người thợ kế bên để nay mai họ cũng sẽ có tay nghề cao như chú.

    Chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, bà Sáu trầu sẽ được sống dưới mái nhà vững chãi và ấm cúng. Nghĩ tới ngày ấy, em cũng thấy vui, em càng thêm yêu mến những người lao động cần cù như chú Nam và các cô chú công nhân khác. Họ âm thầm tô điểm cho cuộc đời thêm đẹp.

    Tả một người đang xây nhà – Mẫu 7

    Trong không khí thi đua lập thành tích chào mừng ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam 22-12, trên công trường xây dựng, mọi người nhộn nhịp trong một ngày lao động mới. Có một bác công nhân bước lên giàn giáo với một nụ cười tươi rói trên môi làm em nhớ mãi.

    Bác tên là gì nhỉ? Em cũng không biết nữa. Chỉ thấy một thân hình vạm vỡ, cân đối đang bước lên giàn giáo. Lúc này, bình minh vừa hé rạng làm cho thân hình bác càng thêm nổi bật. Bác đứng đó với đôi chân vững chắc, tay cầm lấy một viên gạch đỏ hồng. Bác thành thục trong từng động tác đến tuyệt vời. Vừa dùng tay trát xi măng, bác vừa khẽ huýt sáo một điệu nhạc êm đềm, trông bác rất yêu đời.

    Đôi mắt bác ánh lên niềm tin và nghị lực. Nắng vàng rực rỡ. Những làn mây trắng thong thả lượn lờ như muốn thưởng thức công trình của bác. Mặt trời càng lên cao, thì bức tường của bác cũng cao dần.

    Thời gian trôi qua, bác vẫn đứng đó, đôi chân giang ra trong tư thế vững chãi, đôi tay thoăn thoắt. Đẹp nhất là khi bác mỉm cười, nụ cười tươi rói, thật đáng yêu. Mái tóc vốn màu đen xanh, nay sương gió nắng mưa đã nhuộm thành nâu đỏ. Bộ quần áo bạc màu ướt đẫm mồ hôi.

    Bỗng tiếng kẻng báo hiệu giờ nghỉ trưa vang lên. Mọi người lần lượt thu dọn dụng cụ, rửa chân tay chuẩn bị xuống nhà ăn. Bác công nhân của em vẫn miệt mài với công việc, số hồ đã trộn từ trước đưa lên chưa làm hết, nếu nghỉ bây giờ, số hồ còn lại ắt sẽ bị hỏng. Có lẽ nghĩ vậy mà bác cố gắng thêm ít phút nữa tận dụng hết số hồ còn mới thu dọn đồ đạc, bước xuống giàn giáo cùng anh em ăn mía.

    Em chưa biết tên bác nhưng việc làm của bác đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc về sự tận tụy, hết mình vì công việc chung. Bác là tấm gương trong lao động cho tuổi nhỏ chúng em học tập.

    Tả một người đang xây nhà – Mẫu 8

    Anh Tạo ở cạnh nhà em là công nhân ở một công trường xây dựng. Vào một sáng chủ nhật, em được theo anh đến nơi anh làm việc. Đây là công trường đang thi công xây dựng một ngôi nhà cao tầng. Mấy chục công nhân đang lao động khẩn trương trên một khoảnh đất tương đối rộng. Góc này, mấy người đang đánh vữa, góc kia, đang đẩy xe gạch tiếp tế cho tổ xây, trong đó có anh Tạo.

    Vóc người anh to lớn, khỏe mạnh, nước da đen sạm vì nắng. Anh đội mũ cối và mặt áo quần màu tím than mới được phát, tay đeo găng bằng vải bạt dày. Anh đang đứng vững chãi trước một bức tường dài xây dở dang, cao ngang thắt lưng. Dưới đất, bên phải anh là một xô vữa, bên trái là đống gạch. Thoạt tiên, anh dùng bay xúc một ít vừa, phủ đều lên hàng gạch trên cùng bức tường. Sau đó, anh lấy tay trái nhặt một viên gạch đặt ngay ngắn lên chỗ vữa vừa mới rải rồi một tay anh giữ viên gạch, tay kia dùng bay gõ nhẹ vào nó. Cuối cùng, anh đưa tay gạt gạt những chỗ vữa thừa nhô ra ở các viên gạch. Ngoảnh đi ngoảnh lại anh đã xây hết một hàng gạch. Chuyển sang hàng khác anh đặt một viên gạch đầu tiên so le với viên gạch hàng dưới. Anh chém một viên gạch ngang thành hai nửa ướm một chỗ để chêm vừa kín chỗ so le ở hàng đầu. Đôi tay anh liên tục hoạt động một cách nhịp nhàng, thoải mái. Anh là thợ xây chính, lâu năm nên rất thạo nghề. Mọi thao tác rất nhẹ nhàng và chính xác. Thỉnh thoảng, anh dùng sợi dây dọi để kiểm tra độ thẳng của bức tường đang xây. Tay cầm đầu dây đưa lên ngang tầm mắt, nheo mắt nhìn rồi mỉm cười một cách thoải mái. Đó là nụ cười của sự hài lòng với kết quả mình đã làm, không phải sửa đi sửa lại. Mặt trời càng lên cao, bức tường trước mặt cũng cao dần thêm. Anh nắng chiếu những giọt mồ hôi long lanh trên gương mặt lưỡi cày xương xương của anh. Tiếng cười đùa rôm rả của anh làm vơi đi nỗi vất vả trong công việc. Những người làm hồ áo đẫm mồ hôi chạy đi chạy lại rối rít.

    Thấy em đang ngước nhìn bức tường dài mà anh xây cứ cao dần thêm mãi và nhìn anh với vẻ đầy thán phục, anh đang huýt sáo bỗng ngừng lại, nở nụ cười tươi, nói vọng về phía em: “Chú có thấy mê cái nghề thợ xây của anh không?”.

    Tả một người đang xây nhà – Mẫu 9

    Ở xóm em có rất nhiều người làm xây dựng nhưng em rất thích anh Tạo ở cạnh nhà em. Anh ấy là công nhân ở một công trường xây dựng. Vào một buổi sáng chủ nhật, em theo bố đến công trường. Em được ngắm anh tạo đang xây một bức tường.

    Lúc bấy giờ, mặt trời đã nhô lên cao. Anh đứng trên giàn giáo. Cái bóng to lớn của anh Tạo đổ dài trên nền đất. Chỗ đó là công trường đang thi công xây dựng một ngôi nhà hai tầng. Góc này mấy người đang đánh vữa, góc kia mấy người đang chở xe gạch tiếp tế cho tổ xây trong đó có anh Tạo. Anh Tạo có vóc người anh to lớn, khỏe mạnh, nước da đen sạm vì nắng. Khuôn mặt vuông chữ điền. Trên khuôn mặt vuông vức, dưới hàng mi đen và rậm kia là nụ cười đôn hậu luôn nở trên môi. Anh đội mũ cối và mặc bộ quần áo “bảo hộ” màu tím than mới được phát, tay đi găng bằng vải bạt dày. Anh đang đứng vững chãi trước một bức tường dài xây dở dang, cao ngang thắt lưng. Dưới đất, bên phải anh là xô vữa, bên trái là đống gạch. Gió hè mát rượi làm căng phồng cái áo bảo hộ của anh.

    Thoạt tiên, anh dùng dao xây một ít vữa phủ đều lên hàng gạch trên cùng của bức tường. Sau đó, anh lấy tay trái nhặt một viên gạch đặt ngay ngắn lên chỗ vừa mới rải. Rồi một tay anh giữ viên gạch, tay kia dùng dao xây gõ nhẹ vào nó. Cuối cùng, anh đưa dao gạt những chỗ vữa thừa nhô ra ở các viên gạch. Ngoảnh đi ngoảnh lại anh đã xây hết một hàng gạch. Chuyển sang hàng khác, anh đặt viên gạch đầu tiên so le với viên hàng dưới. Anh chém một viên gạch ngang thành hai mảnh nhỏ, ướm một mảnh để chêm vừa kín chỗ so le ở hàng đầu. Đôi tay anh liên tục hoạt động một cách nhẹ nhàng, thoải mái. Thỉnh thoảng anh rút trong túi ra chiếc dây dọi để kiểm tra độ thẳng của bức tường đang xây. Tay cầm đầu dây ngang tầm mắt, anh nheo mắt nhìn và mỉm cười hài lòng với kết quả của việc mình làm. Mặt trời càng lên cao, bức tường trước mặt anh lại càng cao thêm. Ánh nắng chiếu lung linh những giọt mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt lưỡi cày xương xương của anh. Tiếng cười đùa rôm rả của anh làm vơi đi nỗi vất vả trong công việc. Thấy em đang ngước nhìn bức tường dài mà anh xây cứ cao dần thêm mãi và nhìn anh với vẻ đầy thán phục, anh đang huýt sáo bỗng ngừng lại nở nụ cười tươi, nói:

    – Em có thấy mê cái nghề thợ xây của anh không?

    Nhìn anh Tạo làm việc, em thầm cảm ơn những người lao động giản dị như anh. Nhờ có bàn tay của anh mà quê hương em có những ngôi nhà cao tầng mới. Không biết tình yêu nghề thợ xây của anh Tạo đã truyền sang cho em từ lúc nào.

    Tả một người đang xây nhà – Mẫu 10

    Hôm trước đến nhà bác em chơi đúng vào thời điểm bác em xây nhà, chợt em để ý đến một bác đang làm việc say sưa trên tầng 2. Chao ôi ! Công việc của các bác thợ xây mới vất vả làm sao!

    Giữa những tia nắng hạ gay gắt đang nhảy nhót tung tăng trên khắp mặt đất, bác ấy vẫn nhanh nhẹn xúc xi măng rồi trộn đều với nước. Mái tóc lòa xòa điểm đốm trắng nhuộm đẫm mồ hôi. Bác chừng hơn 40 tuổi, làn da đen sạm, những đôi môi luôn nở nụ cười rất tươi. Bác nhanh nhẹn trộn đều vừa rồi khéo léo trát lên những phần hở trên những viên gạch góc nhà, chốc chốc bác lại đưa người ra phía xa ngắm nghía cẩn thận, ưng ý rồi mới tiếp tục trát tiếp. Công việc cứ thế lặp đi lặp lại, đến lúc mà lưng áo đã dẫm mồ hôi ướt sũng, chú mới ngồi nghỉ một lát, thấy em chạc tuổi con bác ở nhà, bác mới kể chuyện rằng bác đi làm vất vả như này cũng chỉ mong con bác học hành cho chăm chỉ, sau này ra ngoài xã hội kiếm một công việc nhẹ nhàng hơn để mà làm, muốn không phải làm những việc vất vả thì phải học thật giỏi, bác cũng chẳng cần gì, chỉ mong nó có một tương lai tươi sáng. Bác bảo với em rằng thực ra mỗi nghề có một vất vả riêng những quan trọng là phải tìm được niềm vui và niềm đam mê, thích nghi với nó, có thế mới có thể sống tốt giữa cuộc đời đầy chông gai trắc trở này được.

    Em rất kính trọng và ấn tượng với bác thợ xây, em hứa sau này sẽ học tập thật giỏi, nghe lời bố mẹ, ngoan ngoan, tìm thấy cho mình một hướng đi thích hợp, đạt được ước mơ và đam mê của mình để trở thành người có ích cho xã hội.

    Đăng bởi: THPT Nguyễn Đình Chiểu

    Chuyên mục: Tài Liệu Lớp 5

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

    Back to top button

    Bạn đang dùng trình chặn quảng cáo!

    Bạn đang dùng trình chặn quảng cáo!