Lớp 4

Kể một câu chuyện về lòng hiếu thảo mà em biết

Kể một câu chuyện về lòng hiếu thảo mà em biết gồm dàn ý, cùng 12 bài văn mẫu. Giúp các em học sinh lớp 4 tích lũy vốn từ, có thêm nhiều ý tưởng để hoàn thành bài tập làm văn của mình.

Bạn đang xem: Kể một câu chuyện về lòng hiếu thảo mà em biết

Lòng hiếu thảo là đức tính vô cùng quý giá, là tấm lòng yêu thương chăm sóc ông bà cha mẹ, luôn luôn đối xử chân thành, kính trọng. Vậy mời các em cùng tham khảo bài viết dưới đây để kể chuyện lòng hiếu thảo thật hay:

Dàn ý Kể một câu chuyện về lòng hiếu thảo

1. Mở bài

  • Giới thiệu về câu chuyện về lòng hiếu thảo mà em biết.
  • Đó là câu chuyện của chính em hay em đã được nghe, được thấy.

2. Thân bài

– Lòng hiếu thảo là gì và biểu hiện của lòng hiếu thảo là như thế nào?

– Hoàn cảnh em biết đến câu chuyện về lòng hiếu thảo.

  • Đó là câu chuyện của một người bạn, người quen mà em biết.
  • Ví dụ như: một lần đến nhà bạn chơi em đã thấy bạn đang ngồi đọc báo cho bà nghe.

– Kể lại câu chuyện về lòng hiếu thảo.

– Kể chi tiết những nhân vật, sự vật, sự việc diễn ra.

3. Kết bài

  • Cảm nghĩ của em về câu chuyện về lòng hiếu thảo.

Kể một câu chuyện về lòng hiếu thảo – Mẫu 1

Một anh chàng làm giám đốc ở một công ty lớn. Đến sinh nhật mẹ, anh ta ra tiệm hoa lớn. Vừa bước xuống xe, anh thấy 1 em bé đứng bên góc đường khóc. Anh lại gần đứa bé và nói:

– Cháu làm sao vậy? Cháu hãy nói cho chú biết, có thể chú giúp được.

Cô bé nói:

– Hôm nay là sinh nhật của mẹ cháu. Cháu chỉ có 5000đồng, không đủ tiền để mua hoa tặng mẹ.

Chàng nói:

– Để chú mua cho cháu. Cháu lựa bông hoa đẹp nhất mà tặng mẹ.

Cô bé chọn bông hoa đẹp nhất và cảm ơn anh ta. Còn chàng trai thì nói với người bán hoa:

– Gói cho tôi 1 bó hoa co một trăm cây hồng trong cái đó rồi gửi theo địa chỉ này.

Anh ta quay sang cô bé và nói:

Chú chở cháu về nhà nhé, được không?

Vừa được mua hoa, vừa được đi xe, cô bé vui vẻ lên xe và cảm ơn. Cô bé chỉ vô cái đường đến nghĩa trang. Cô bé nói:

– Gần đến nhà cháu rồi.

Đến nơi, cô bé xuống xe và đến gần 1 ngôi mộ chưa kịp mọc cỏ và đặt bông hoa hồng, nói:

– Con chúc mừng sinh nhật mẹ.

Anh ta hoảng hốt hỏi:

– Sao cháu lại đến đây? Nhà của cháu đâu?

Cô bé thản thiên nói:

– Mẹ cháu mất nên ngôi mộ này cũng là nhà của cháu.

Khi nghe cô be nói, anh ta liền nhớ tới mẹ, lên xe và chạy đến tiệm hoa, hỏi:

– Cái bó hoa kia gửi chưa?

Cô gái nói là chưa gửi. Anh ta lấy lại bó hoa đó rồi chạy xe mấy trăm mét về nhà mẹ. Khi đến nhà, anh gõ cửa và nói thầm:

– Con chúc mừng sinh nhật mẹ! Con yêu mẹ lắm!

Cánh cửa vừa mở, anh vui mừng chạy vào nhà. Nhưng tìm mãi chẳng thấy mẹ đâu, anh ta ân hận quỳ trước chiếc giường mà mẹ đã ngồi mỏi mắt chờ mong đứa con thân yêu về. Anh ta vội vã đi hỏi thăm những người thân với mẹ nhất thì mới biết mẹ đã qua đời. Người hàng xóm đưa cho anh lá thư bà viết trước khi mất:

– Con thân yêu của mẹ!

Từ khi công ty của con được thành lập, mẹ cảm thấy con dành thời gian cho công việc thì nhiều, còn cho gia đình thì ít nên con không biết mẹ bị bệnh tim. Mẹ mong con sẽ dành nhiều thời gian hơn cho gia đình của mình. Khi mẹ mất, con nhớ giữ gìn sức khỏe và biết quan tâm, giúp đỡ mọi người. Nếu được như vậy thì mẹ ở dưới suối vàng cũng yên tâm hơn.

Khi chúng ta lớn lên, chúng ta phải phụ dưỡng cho cha mẹ khi cha mẹ về nhà. Như vậy, chúng ta mới làm ba mẹ vui lòng và ba mẹ sẽ không bị buồn khi về già.

Kể một câu chuyện về lòng hiếu thảo – Mẫu 2

Hiếu thảo là một truyền thống đạo đức tốt đẹp của dân tộc ta từ xưa đến nay, con cái phải biết hiếu thảo với ông bà, cha mẹ, bởi không có cha mẹ làm sao có chúng ta trên cuộc đời này. Em đã từng được nghe rất nhiều câu chuyện về lòng hiếu thảo và đã được tận mắt chứng kiến những người con hiếu thảo với cha mẹ của mình.

Chị Nga là con của hai bác Năm và bác Oanh, chị năm nay vừa tròn 18 tuổi, đã tốt nghiệp cấp ba nhưng không thể đi học đại học vì hoàn cảnh gia đình quá khó khăn. Mẹ của chị mắc bệnh tim nên sức khỏe rất yếu, bố của chị làm thợ xây không may xảy ra tai nạn ngã giàn giáo nên đã mất đi một cánh tay, hiện tại chỉ ở nhà làm những việc nhẹ nhàng, gia đình chỉ còn mỗi chị là người khỏe mạnh nhất. Chị Nga nghỉ học đi làm thêm, ngày chị đi làm về rồi lại chăm sóc, cơm nước, giặt giũ, quét dọn, mọi việc nhà chị đều làm hết để cho bố mẹ được nghỉ ngơi. Chị đi làm kiếm được ít tiền nào lại lo mua thuốc thang cho mẹ, mua thức ăn bồi bổ cho bố mẹ, chị chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện mua gì cho bản thân. Bạn bè được đi học, được ăn diện chơi bời chị đều không để ý nữa, chỉ cố gắng làm sao kiếm được tiền về lo cho gia đình, phụ giúp bố mẹ.

Em rất yêu quý chị Nga, thật cảm động trước lòng hiếu thảo của chị đối với bố mẹ, đối với em chị là tấm gương sáng để nhìn vào đó mà hiếu thảo với bố mẹ của mình.

Kể một câu chuyện về lòng hiếu thảo – Mẫu 3

Ở khu chợ gần nhà em có một gia đình chỉ có hai bà cháu, người cháu rất hiếu thảo đối với bà, tiếng đồn về lòng hiếu thảo của người cháu khiến cho ai trong vùng đều biết đến, đều cảm động và ngưỡng mộ.

Đó là gia đình bà cụ Khoái và chị Lê, bà cụ Khoái có duy nhất cậu con trai, lấy vợ và đẻ được cô con gái là chị Lê, thế nhưng vì hoàn cảnh khó khăn, hai vợ chồng lấy nhau rồi lại bỏ nhau, con trai của cụ bỏ lại mẹ già và con nhỏ đi làm ăn xa, đi biền biệt chẳng thấy về. Ở nhà hai bà cháu nương tựa nhau mà sống, lúc khó khăn thì chỉ nhờ được người làng người xóm, thế nhưng đáng mừng thay là chị Lê rất có hiếu, chị rất thương bà, luôn ngoan ngoãn và chăm chỉ, chưa bao giờ cãi bà đến 1 câu. Đi đến nhà ai cho cái gì ngon chị đều cầm về phần bà ăn trước rồi mới ăn, đi làm công cho nhà ai cũng chỉ mải móng về nhà để nấu cơm, chăm lo cho bà. Có lần bà chị bị ốm nặng phải đi nằm viện, chị ban ngày ở viện chăm sóc bà, đêm đến bà ngủ chị lại đi làm thêm kiếm tiền, vất vả mưu sinh nhưng chị chẳng bao giờ than phiền với bà, lúc nào cũng động viên bà phải vui vẻ và giữ sức khỏe tốt.

Chị Lê là cái tên mọi người hay nhắc đến và được ví von mỗi khi nói về lòng hiếu thảo, em tự nhủ sẽ phải học hỏi và cố gắng rèn luyện, hiếu thảo với ông bà cha mẹ của mình hơn nữa.

Kể một câu chuyện về lòng hiếu thảo – Mẫu 4

Hôm ấy, chiều thứ bảy, em sang nhà ngoại chơi. Khi đi đến gần đồn công an, một sự việc xảy ra làm em chú ý.

Ngay trước cổng đồn, một người phụ nữ đang vừa khóc vừa nói gì đó với chú công an. Người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, ăn mặc giản dị, tay xách một gói đồ. Còn chú công an khoảng hai mươi lăm tuổi. Người phụ nữ vẫn vừa khóc vừa cầu cứu chú công an:

– Chú ơi! Chú cứu tôi với. Bây giờ tôi biết làm sao đây!

Chú công an ôn tồn nói với người phụ nữ:

– Chị cứ bình tĩnh kể đầu đuôi sự việc. Chúng tôi sẽ giúp chị.

Người phụ nữ nức nở:

– Tôi đưa cháu đi chợ để mua quần áo, sách vở chuẩn bị cho cháu vào năm học mới. Trả tiền xong, quay lại, tôi đã không thấy cháu đâu cả. Tôi tìm mấy vòng quanh nơi mua bán cũng không thấy. Tôi lo quá không biết tính sao. Thế là tôi lại đây. Chú ơi! Chú giúp tôi với!

Chú công an hỏi:

– Cháu bé là trai hay gái? Cháu mấy tuổi? An mặc thế nào?

Người phụ nữ kể cho chú công an nghe. Chú ghi ghi, chép chép … Đúng lúc đó tôi thấy chị Linh, gần nhà tôi, tay dắt một đứa bé trai khoảng 5 tuổi đến cổng đồn công an. Em bé vừa đi vừa khóc, mồ hôi nhễ nhại. Chị Linh dùng khăn giấy lau cho em và nói với em điều gì đó.

Vừa nhìn thấy bé trai, người phụ nữ mừng quýnh:

– Ôi! Con tôi! Chú công an ơi! Cháu đây rồi!

Người phụ nữ ôm chầm lấy con. Có lẽ mừng quá nên mất mục lúc sau người phụ nữ mới quay sang cảm ơn chị Linh rối rít:

– Cô cảm ơn cháu nhiều lắm! Nếu không có cháu bây giờ cô không biết sẽ làm sao?

Chị Linh nhẹ nhàng đáp:

– Dạ, không có gì đâu cô ạ! Cháu sang nhà bạn. Trên đường đi, cháu thấy em đang ngồi bên gốc cây và khóc. Cháu hỏi nhưng em không nhớ số nhà nên cháu không thể đưa em về nhà được. Cháu quyết định đưa em đến đây để nhờ các chú công an giúp đỡ.

Người phụ nữ nói tiếp:

– Cháu ngoan quá! Cháu tên gì? Cháu học lớp mấy? Chị Linh chỉ cười, rồi xin phép về.

Mọi người nhìn chị Linh bằng ánh mắt trìu mến. Riêng tôi, tôi rất yêu quý chị Linh. Chị không chỉ giúp đỡ bà con, cô bác lối xóm mà chị luôn sẵn sàng giúp đỡ tất cả mọi người.

Kể một câu chuyện về lòng hiếu thảo – Mẫu 5

Cuối xóm là nhà bà Sáu, hằng ngày cứ nhìn thấy chị Lan thường hay lui tới. Nhà chị Lan cách nhà em hai căn. Hôm nay, chủ nhật em được nghỉ học chị Lan rủ qua nhà bà sáu chơi, thấy việc làm của chị Lan đối với bà Sáu em lại càng yêu thương và quý trọng chị hơn.

Bà Sáu năm nay ngoài bảy mươi tuổi, sức khỏe yếu đi nhiều. Chị Lan kể: bà Sáu có ba người con đều hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mĩ. Vừa qua, bà được chính phủ phong tặng danh hiệu “Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng”. Một mình neo đơn sống ở tuổi xế chiều mà không có con cháu đỡ đần những lúc trái gió trở trời nên chị Lan thương bà lắm. Thường ngày chị Lan sang giúp bà dọn dẹp nhà cửa, nấu cơm, giặt giũ quần áo, … Không ruột rà máu mủ nhưng, không họ hàng thân thích, vậy mà chị yêu bà sáu như bà ruột của mình.

Hôm hai chị em đến, thấy nhà cửa im lìm, tưởng bà đi đâu đó. Đứng ngoài sân gọi nhưng không thấy bà trả lời. Chị bước vào và đẩy cửa ra. Thấy bà Sáu đang nằm, chị vội chạy đến và lay gọi bà. Bà mới trở mình thều thào nói: “Bà mệt quá, hai chân bà tê, không dậy được “.

Chị quay sang em và bảo em xoa dầu bóp chân cho bà để chị đi mua cái gì cho bà ăn rồi chị vào ngay.

Em cảm động quá thấy trong lòng em dâng lên một tình thương và một sự cảm phục chị vô cùng. Chị mồ côi mẹ từ bé, chị thiếu đi tình thương bao la của người mẹ, chị sống với ba. Ba chị ở vậy nuôi chị cho đến bây giờ. Phải chăng sống trong hoàn cảnh ấy chị mới thấm thía cảnh cô đơn nên chị đem tình thương ấy sưởi ấm bà Sáu. Cả xóm ai cũng khen chị, quý chị.

Một lát sau chị quay lại với tô cháo trên tay, đến bên giường và đỡ bà Sáu dậy đút từng muỗng cháo cho bà, em nhớ lại hình ảnh trước đây mẹ đã chăm sóc nội như chị Lan bây giờ.

Thật tuyệt vời chị Lan là một tấm gương của lòng nhân ái và đức hạnh để cho em và các bạn noi theo.

Kể một câu chuyện về lòng hiếu thảo – Mẫu 6

Ba em là một thương binh, lại chịu nỗi bất hạnh là má em lại bỏ cha con lại từ khi em mới lên hai.

Hai cha con sống với nhau bằng đồng tiền phụ cấp thương binh loại hai. Kể ra cuộc sống vật chất tuy có khó khăn nhưng hai ba con vẫn vui vẻ.

Nhưng điều làm em thương ba vô cùng là mỗi khi trở trời, những vết thương hành hạ, nhất là các mảnh đạn còn ở trong đầu, khi ở trại thương binh mấy lần ba em đã lên bàn mổ mà bác sĩ không dám mổ vì sợ ảnh hưởng đến bộ não!

Thế là đành sống chung với nó. Nhưng nó là kẻ địch trong đầu của ba em. Một tuần vài lần ba em nằm co rút người lại để khỏi bật ra tiếng rên…

Mấy hôm nay em chợt nhớ ra rằng khi còn má em, mỗi khi vết thương hành hạ thì má em xoa vò nhẹ lên đầu cho ba em đỡ căng thẳng nhiều lần, nhờ thế mà ba em ngủ được.

Em nói với ba:

– Ba ơi, con xoa đầu cho ba nhé!

– Thôi, con còn bận học và còn làm việc nhà.

– Không, con làm được mà!

Thế là từ đó, mỗi khi trở trời em đều xoa đầu nhè nhẹ cho ba em.

Nhưng rồi có một lần đi lĩnh tiền về, ba em khoe với em đã bớt tiền trà ra mua cây lăn gai để mát xa đầu, từ nay sẽ không phiền em xoa đầu nữa.

Nghe ba nói, hai hàng nước mắt em ứa ra đầm đìa.

Thế là ba em chịu được nỗi đau riêng của mình để con gái đỡ vất vả về ba. Chao ôi! Người lớn đã làm những việc mà không bao giờ em quên được.

Một hôm, thấy ba vừa nằm vừa lấy cây lăn gai tự mát xa cho mình xem có vẻ trằn trọc khó ngủ, em chạy lại đỡ nhẹ cây lăn rồi dùng hai tay xoa nhẹ như khi trước. Vài phút sau ba em ngủ ngay. Từ đó, em không bao giờ để ba tự mát xa lấy nữa.

Kể một câu chuyện về lòng hiếu thảo – Mẫu 7

Mỗi chúng ta, ai ai cũng được nhận tình thương của mẹ dành cho ta phải không các bạn? Mẹ là người đã nâng niu, chăm sóc ta từ khi ta còn thơ bé. Mẹ luôn luôn chia sẻ, động viên khi chúng ta gặp những niềm vui hay nỗi buồn. Sau đây, tôi xin kể cho các bạn nghe một câu chuyện về tình thương yêu đã để lại cho tôi những ấn tượng sâu sắc nhất, câu chuyện như sau:

Thuở xưa, có một gia đình chỉ có hai mẹ con. Người mẹ đã xấp xỉ tuổi sáu mươi còn người con chỉ độ chín, mười tuổi. Sức già con dại, mẹ không làm được gì nhiều chỉ đủ để đắp đổi qua ngày. Tuy nghèo nhưng hai mẹ con sống phúc đức nên được bà con lối xóm thương yêu quý mến. Một ngày nọ, sau buổi làm đồng về, bà mẹ bỗng nhuốm bệnh. Làn da bà xanh xao, cặp môi khô nứt. Bà con trong xóm đến thăm, giúp đỡ tiền bạc, thuốc thang nhưng bệnh tình của bà vẫn không thuyên giảm. Hằng ngày, cậu bé phải túc trực bên giường bệnh không rời nửa bước. Nhiều lúc, cậu phải nhịn ăn nhường cho mẹ. Tuy vất vả nhưng cậu bé vẫn không than vãn gì. Một hôm, người mẹ nói:

– Con ạ ! Miệng mẹ khổ quá, bây giờ mà được ăn một quả táo thì sẽ khỏe lên nhiều. Nhưng mùa này kiếm đâu ra táo con nhỉ !

Cậu bé thầm nghĩ: Ôi! Thương mẹ quá ! Mùa này đất đai khô cằn thì kiếm đâu ra táo đây? Phải vào rừng may ra mới kiếm được táo cho mẹ ! Nói xong, cậu liền chờ mẹ ngủ say rồi chạy sang nhà hàng xóm nhờ trông nom mẹ rồi ra đi. Cậu bé đi mãi, đi mãi rồi đến một cánh rừng nọ. Không sợ nguy hiểm, cậu bé tiếp tục đi. Bỗng nhiên cậu thấy xuất hiện trước mặt mình một con sông lớn, sóng cuồn cuộn lại chẳng có thuyền. Lo lắng cậu nhìn quanh thì thấy một chú cá vàng đang bị mắc kẹt giữa hai hòn đá cuội trắng phau. “Ồ, đáng thương quá !” Cậu thốt lên rồi đi đến nhẹ tay nâng chú cá lên tay. “Ta đưa chú về với bố mẹ chú nhé !”. Đột nhiên, chú cá biến thành một chàng trai khôi ngô tuấn tú. Chàng mỉm cười nói: “May mắn gặp được em, cám ơn em nhiều lắm. Ta là con của vua Thủy Tề, vì sơ ý trong khi bơi mà bị mắc nạn. Vậy còn em là ai, sao em lại đến đây?” Cậu bé kể lại mọi chuyện. Chàng hoàng tử thương tình cõng cậu bé qua sông. Qua được sông rồi, cậu bé tạm biệt hoàng tử và tiếp tục đi tiếp. Càng đi sâu vào rừng, cây cối càng rậm rạp. Những chiếc gai nhọn cứ thi nhau đâm vào cậu bé nhưng cậu vẫn nghiến răng chịu đau và tiếp tục đi. Đến tận sâu cuối rừng, cậu lả người đi vì mệt, hai chân như tê cứng lại. Bỗng trước mắt cậu là những tia sáng vàng rực rỡ, lấp lánh từ những quả táo phát ra. cậu dụi mắt và mừng rỡ. Hai chân cậu như khỏe lại, cậu chạy một mạch đến bên cây táo, đưa tay định hái. Bỗng bên tai cậu vang lên một tiếng gầm dữ dội. Cậu quay người lại thì không thể tin được. Một con Sư tử đang há rộng miệng để lộ những chiếc răng nanh dài đang lao đến định chồm vào người cậu. Cậu bé lùi lại, van xin: “Xin ông tha cho tôi, tôi chỉ muốn xin một quả táo về cho mẹ tôi. Mẹ tôi đang ốm nặng và chỉ muốn được ăn một quả táo!”. Sư tử như hiểu được tiếng người, ông ta hạ giọng: “Được, nhưng đổi lại cậu phải cho ta ăn một miếng thịt của ngươi.” Cậu bé sợ hãi nhưng nghĩ thương mẹ, cậu lấy dao định cắt thịt mình thì Sư tử bỗng lên tiếng: “Thôi được rồi, nhà ngươi thật là hiếu thảo dám hy sinh cả tính mạng của mình để hái tạo cho mẹ. Ta rất cảm phục trước tấm lòng của ngươi. Ngươi hãy hái bao nhiêu tùy thích. Cậu bé mừng rỡ, trèo lên cây hái táo rồi vội vã trở về nhà đưa táo mời mẹ ăn. Thật lạ lùng thay, người mẹ sau khi ăn hết quả táo bà cảm thấy khỏe khoắn như chưa từng bị bệnh gì. Hai mẹ con mừng rỡ ôm chầm lấy nhau hạnh phúc.

Các bạn thấy không ? Nhờ lòng hiếu thảo mà cậu bé đã vượt qua biết bao nguy hiểm, thử thách. Một tấm gương rất xứng đáng để người đời học tập và noi theo phải không các bạn ?

Kể một câu chuyện về lòng hiếu thảo – Mẫu 8

Trong lớp học của chúng em, bạn Tâm là người luôn nhận được sự yêu quý và giúp đỡ của các bạn trong lớp không chỉ vì bạn học giỏi mà bạn còn là một người con hiếu thảo với mẹ của mình.

Hoàn cảnh của Tâm thuộc những bạn khó khăn nhất trong lớp, Tâm mồ côi bố từ khi bạn mới bốn tuổi, nghe bạn kể thì vì một tai nạn giao thông mà bố bạn mất, còn mẹ bạn thì may mắn thoát khỏi lưỡi hái của tử thần nhưng bây giờ vẫn còn để lại di chứng mỗi khi trái gió trở trời thì lại đau ốm.

Từ nhỏ gia đình nhỏ bé của Tâm đã thiếu vắng đi người trụ cột gia đình, còn Tâm đã thiếu vắng đi tình thương của bố, một mình mẹ vất vả nuôi Tâm khôn lớn và càng vất vả hơn khi Tâm đi học, chính vì vậy bạn ấy rất thương mẹ mình, Tâm luôn cố gắng học tập rất chăm chỉ và đạt nhiều thành tích học tập cao để mẹ vui lòng, năm học vừa rồi bạn đã giành giải Nhất huyện và giải Nhì của tỉnh trong kì thi chọn học sinh giỏi.

Mẹ Tâm bán rau ở một chợ gần nhà lấy tiền trang trải cho cả gia đình và nuôi Tâm ăn học, mỗi khi tan học là bạn về luôn chợ để giúp mẹ dọn hàng, những ngày được nghỉ học, bạn xin mẹ đi bán rau cùng để mẹ đỡ vất vả. Có những hôm mẹ bị ốm, bạn ấy phải dậy thật sớm nấu cháo cho mẹ rồi mới đi học, sau giờ học lại vội vã về để chăm sóc mẹ. Có một lần, bạn đã từng có ý định nghỉ học cho mẹ đỡ vất vả vì cứ mỗi lần đến kỳ nộp học phí là mẹ Tâm lại phải chạy vạy khắp nơi mới có tiền cho bạn ấy nộp.

Nhưng rồi với sự động viên của mẹ Tâm, của cô giáo và của cả lớp bạn ấy quyết định tiếp tục theo học để thực hiện ước mơ của mình là đỗ vào một trường đại học sau đó có một công việc ổn định để báo đáp công ơn của mẹ. Trong buổi sinh hoạt lớp, hôm đó vì mẹ ốm nên Tâm nghỉ học, cô giáo và các bạn học sinh trong lớp đã bí mật thành lập một quỹ riêng của lớp để giúp Tâm.

Mỗi tháng sẽ hỗ trợ bạn ấy một khoản tiền nhỏ để phụ giúp mẹ và phục vụ cho việc học, lần đó là lần đầu tiên cô giáo và bạn lớp trưởng đến nhà Tâm để trao số tiền hỗ trợ hàng tháng đó cho bạn và tiện thể thăm mẹ Tâm luôn, nhưng mẹ Tâm và bạn ấy kiên quyết từ chối vì bạn không muốn là gánh nặng cho cả lớp, nhưng cuối cùng cô giáo đã thuyết phục được Tâm nhận số tiền đó vì cố bảo đó là tinh thần tự nguyện giúp đỡ của cả lớp dành cho bạn với mong muốn bạn sẽ cố gắng học tập và không bao giờ từ bỏ ước mơ của mình.

Con cái cần hiếu thảo với ông bà và cha mẹ, đấy là đạo lý muôn đời của dân tộc ta. Chúng ta cần học tập sự hiếu thảo của Tâm để trở thành một người con tốt với cha mẹ của mình.

Kể một câu chuyện về lòng hiếu thảo – Mẫu 9

Một câu chuyện cảm động về lòng hiếu thảo mà em được biết, đó là câu chuyện về bạn Thành của lớp em. Bạn không chỉ là một học sinh ưu tú của lớp mà bạn còn là một người con có tấm lòng hiếu thảo vô cùng đáng quý.

Thành là một thành viên ưu tú của lớp chúng em, tuy chúng em đã học cùng nhau ba năm, cố rất nhiều kỉ niệm bên nhau nhưng hoàn cảnh gia đình của từng bạn thì chúng em không thể biết hết.

Gia đình Thành rất khó khăn, bố bạn mất từ sớm, gia đình chỉ có hai mẹ con sống lương tựa vào nhau, nhà Thành cũng là ngôi nhà tình thương được địa phương em xây dựng. Ban đầu, câu chuyện về gia đình Thành chúng em đều không hề biết, chúng em ngỡ rằng Thành cũng như chúng em được sống trong sự bao bọc, che chở của bố mẹ.

Cho đến những ngày cuối học kì một của lớp bốn, Thành thường xuyên nghỉ học không phép. Kết quả học tập sa sút khiến cho nhiều thầy cô rất thất vọng. Để tìm hiểu nguyên nhân sự sa sút của Thành, cô giáo chủ nhiệm lớp em đã đến nhà Thành để gặp mẹ Thành.

Nghe lời kể của cô giáo chúng em mới nhận ra Thành đã phải trải qua rất nhiều những khó khăn, vì mẹ bệnh nhà lại không có tiền nên hàng ngày Thành phải đi kiếm những mảnh giấy vụn, những thứ chai lọ mà người ta vứt đi để bán lấy tiền mua thuốc cho mẹ.

Khi hiểu về nguyên nhân khiến Thành sa sút trong học tập chúng em đã rất cảm động.Chúng em đã cùng cô giáo đóng góp để giúp đỡ phần nào cho Thành và tạo điều kiện để bạn đi học lại. Thành là một tấm gương vượt khó, một người con hiếu thảo mà em rất khâm phục, em và các bạn cùng lớp sẽ noi theo tấm gương của bạn để hoàn thiện mình hơn.

Kể một câu chuyện về lòng hiếu thảo – Mẫu 10

Chú Khang đi bộ đội ở xa lắm. Đã gần hai năm nay chú chưa về thăm nhà. Tuy thế mọi người vẫn được tin của chú luôn vì tháng nào chú cũng gửi thư về. Hễ khi nào trò chuyện với người quen là y như rằng bà lại nhắc tới chú Khang. Bà bảo chú là một người con rất hiếu thảo.

Một lần chú Khang nhờ người bạn mang về biếu bà một gói nhỏ có kèm theo một phong thư. Trong thư chú viết:

“Con gửi về biếu mẹ chiếc cơi trầu con gò bằng xác máy bay Mỹ. Con gửi kèm theo đây cả gói kẹo bột gói trong lá chuối khô. Mẹ bảo mẹ rất thích ăn thứ kẹo đó. Hồi ở Hà Nội rất ít khi con thấy người ta bán kẹo bột. Hôm vừa qua nhân đi công tác, lúc vào hàng uống nước, con bỗng thấy có lọ kẹo bột và con nhớ ngay đến mẹ. Con mua mấy chục chiếc gửi về biếu mẹ đây, mẹ ạ. Con đã bọc cẩn thận nhưng vẫn lo đường xa, không biết khi đến tay mẹ, nó có còn được ngon lành nữa không”.

Nga mới đọc cho bà nghe đến đấy bà đã bỏm bẻm cười:

– Cái thằng nhớ lâu đến thế! Mà nào bà có nhai được đâu mà nó lại gửi kẹo bột về cho bà?

Chiếc cơi trầu xinh xắn bà để đựng trầu cay, còn gói kẹo thì bà bảo Nga đưa mẹ chia cho mấy chị em cùng ăn. Vừa nhai kẹo côm cốp, mọi người đều nghĩ đến chú ở xa và thương bà lắm. Chợt Nga nói với mẹ:

– Mẹ ơi, thế mẹ có thích kẹo bột cứng này không, mẹ?

– Có, con hỏi làm gì?

– Thế mẹ có thích kẹo sữa mềm không, hở mẹ?

– Có. Kẹo mềm mẹ cũng thích.

– Nhưng mẹ thích kẹo mềm hơn, mẹ nhé!

– Sao con lại muốn mẹ thích kẹo mềm?

– Để… để… sau này con lớn lên giống chú Khang con sẽ mua kẹo mềm gửi về cho mẹ, mẹ ạ. Gửi kẹo bột cứng mẹ lại không ăn được, giống như bà đấy!

Rồi Nga quay sang bà:

– Cả bà nữa, bà nhé! Bà cũng thích ăn kẹo mềm đi bà ạ. Cháu sẽ gửi về biếu bà những chiếc kẹo thật mềm.

Kể một câu chuyện về lòng hiếu thảo – Mẫu 11

Những câu chuyện về lòng hiếu thảo em thường đọc trên báo, truyện và trong sách tưởng chừng như khó gặp được ở ngoài đời, thế nhưng những câu chuyện đó lại diễn ra ngay tại ngôi nhà bên cạnh nhà em.

Bên cạnh nhà em là nhà bà Tứ, bà Tứ là người đi làm ăn xa quê đến đây ở, chồng bà đã mất, bà chỉ sống với anh Niên, con trai của bà. Anh Niên năm nay hơn 20 tuổi, là một thanh niên khỏe mạnh, ngoan ngoãn và rất có hiếu với mẹ, hiếm có cậu con trai nào tình cảm và hiếu thuận với mẹ được như anh. Hàng ngày anh đều dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho mẹ rồi đi chợ mua thức ăn về nhà xong mới đi làm, bà Tứ thì bị đau chân chỉ đi lại trong nhà cũng rất khó khăn nên anh thường nhắc mẹ mình không được đi đâu nhiều khi không có anh ở nhà. Cứ mỗi lúc đi làm về anh Niên lại gọi mẹ, hỏi mẹ “hôm nay mẹ thế nào”, rồi anh đưa mẹ đi tắm, tắm cho mẹ xong anh lại đi nấu cơm, giặt giũ, anh làm việc nhà mọi thứ đâu ra đấy, gọn gàng và sạch sẽ. Bà Tứ hãnh diện và tự hào lắm, lúc nào bà cũng kể về cậu con trai của mình, bà chỉ mong sao anh Niên sớm lấy vợ để có người đỡ đần san sẻ, thế nhưng anh Niên lại chỉ sợ vợ anh không đối tốt được với mẹ của mình.

Em rất ngưỡng mộ anh Niên, những cậu con trai quý tử ngỗ nghịch chỉ biết ăn chơi phá phách, hỗn láo với cha mẹ phải gặp anh Niên mà học tập, học lại đạo làm con.

Kể một câu chuyện về lòng hiếu thảo – Mẫu 12

Công cha như núi Thái Sơn, Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Một lòng thờ mẹ, kính cha, Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con. Mỗi chúng ta khi sinh ra trên đời ai ai cũng nhận được tình thương của bố mẹ. Bố mẹ luôn là người dưỡng dục ta, chỉ bảo ta, động viên ta khi ta gặp những niềm vui hay nỗi buồn.

Chính vì vậy, bản thân một đứa con như chúng ta cần phải có lòng hiếu thảo để đền đáp lại công ơn trời biển đó của cha mẹ. Sau đây tôi xin kể cho các bạn nghe một câu chuyện về tấm lòng hiếu thảo, tình yêu thương của tôi dành cho cha mẹ.

Chuyện xảy ra khi cách đây một năm trước tại nhà của tôi. Mẹ tôi đi làm vắng nhà chỉ có mình tôi và bố ở nhà. Vậy mà đột nhiên bố cảm thấy rất đau đầu, khó chịu trong người, liên tục luôn mượt. Lúc ấy tôi rất bối rối và hoàng sợ, tay chân thì luống cuống. Tôi lấy điện thoại gọi điện cho mẹ nhưng không nói thành tiếng. Lúc đó có lẽ vì quá hoảng sợ nên tôi dường như không thể cất lời và nghe thấy những gì xung quanh. Đầu óc tôi rối bời, tôi không biết mình phải làm những gì, ra sao để giúp bố. Điều duy nhất lúc đấy tôi có thể làm là gọi điện thoại cho mẹ. Tôi lại càng thấy lo lắng hơn khi một mình mình ở nhà mà không có kinh nghiệm. Tình trạng bố thì không đỡ hơn là bao. Cuối cùng nghe lời động viên của mẹ tôi đã lấy lại được bình tĩnh và thực hiện theo những lời mẹ chỉ bảo. Tôi dẫn bố vào trong phòng, đỡ bố nằm xuống, rồi chạy đi giặt khăn đắp lên trán cho bố. Tiếp theo đó tôi pha nước lấy thuốc cho bố uống . Sau một thời gian sơ cứu khoa thì bố đã đỡ mệt hơn, bố nhìn tôi và âu yếm nói: – Con trai của bố à, cảm ơn con nhiều! Nghe bố nói tôi cảm thấy rất là nhẹ nhõm và vui mừng. Tôi nói lại với bố rằng: – Bố hãy nghỉ ngơi đi cho khỏe, để con xoa bóp thêm cho bố nha. Một tiếng sau mẹ đã kịp về nhà với một tâm trạng vội vàng, hớt ha hớt hải chạy vào hỏi mình về tình hình của bố, nắm tay bố nghe bố kể lại mình đã làm gì để chăm sóc bố. Sau khi nghe bố kể lại sự việc, khuôn mặt của mẹ nở một nụ cười rất tươi và ôm tôi vào lòng, xoa đầu khen ngợi tôi: – Con trai mẹ à con đã rất bình tĩnh, thông minh, lần này con đã giúp đỡ bố rất nhiều đó. Nhận được lời khen tôi thấy rất hạnh phúc và vui mừng. Tôi tự hiểu ra một điều là sự chăm sóc của bố mẹ dành cho tôi suốt bao nhiêu năm qua là không hề dễ dàng gì.

Có lẽ việc làm ý nghĩa nhất và không bao giờ quên trong đời tôi đó là cũng thể hiện được lòng hiếu thảo đối với cha mẹ. Tôi tự hứa với bản thân mình sẽ làm nhiều việc hơn để ba mẹ vui lòng và báo đáp lại công ơn dưỡng dục cao cả đó.

Đăng bởi: THPT Nguyễn Đình Chiểu

Chuyên mục: Tài Liệu Lớp 4

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button

Bạn đang dùng trình chặn quảng cáo!

Bạn đang dùng trình chặn quảng cáo!