Cô! Là người vẫn luôn lắng nghe mọi buồn vui của tuổi học trò. Luôn nhẹ nhàng đưa ra những lời khuyên ý nhị nhưng đầy ý nghĩa. Cô là cầu nối để gia đình và học sinh có tiếng nói chung. Để chúng em có thể được quan tâm chăm sóc nhiều hơn. Được có những phút giây gia đình thật ấm cúng. Cô là tất cả đối với chúng em. Cô như một món quà mà thượng đế đã ban tặng cho những đứa trẻ khiếm khuyết. Có cô ở bên chúng em như được tiếp thêm sức mạnh. Những khiếm khuyết ấy như được lấp đi một phần để chúng em có thể tự tin bước tiếp. Nếu không có cô có lẽ chúng em đã không đủ tự tin để đối diện với bản thân và bạn bè. Cô luôn là người chia sẻ,luôn là người lắng nghe. Nhưng…Những đứa trẻ non nớt như chúng em vô tâm quá. Cô cũng cần được chia sẻ,được kể mọi buồn vui để mình cảm thấy vơi đi phần nào. Chúng em chỉ mãi lo cho bản thân mà không biết nghĩ đến cô. Có những lúc làm cô buồn mà chúng em không hề hay biết.Vẫn vui chơi đùa giỡn. Có lẽ từ những điều đó mà cô luôn bận tâm suy nghĩ….Những nếp nhăn đã hằn trên trán. Những suy nghĩ mà chúng em đâu hề hay biết. Cô vẫn luôn muốn tốt cho chúng em. Vẫn chỉ mong chúng thành người. Xin lỗi cô! Chúng em vô tâm quá!...
Nguyễn Thanh Nguyên
11CA10