Nhằm rèn luyện kỹ năng sống tốt, sống đẹp và sống có ích cho xã hội trong học sinh. Vào lúc 15 giờ ngày 11 tháng 4 năm 2012, Đoàn trường THPT Nguyễn Đình Chiểu tổ chức viếng thăm Trung tâm bảo trợ xã hội tỉnh Tiền Giang. Toàn đoàn có hơn 100 đoàn viên học sinh khối 10, 11 và BCH đoàn trường.
Vào lúc 15 giờ 30 cùng ngày, đoàn đã đến thăm Trung tâm bảo trợ xã hội tỉnh Tiền Giang, ngụ tại xã Tân Mỹ Chánh, TP Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang.
Đầu tiên, Cô Châu, phó giám đốc trung tâm giới thiệu sơ nét về các khu: khu người già, khu trẻ em, khu tâm thần, hoàn cảnh các cô chú và các em nhỏ của trung tâm. Tổng cộng trung tâm có 266 người già và trẻ em, trong đó có 13 người Campuchia trung tâm mới nhận về.
Tiếp đó, các bạn đoàn viên học sinh đến thăm từng khu, trao tận tay bánh kẹo cho các cô chú và các em nhỏ.
Giờ ăn chiều, các bạn cùng trò chuyện, đút cơm cho các em nhỏ bị khuyết tật, hoàn cảnh các em rất đáng thương, bị bại não từ lúc mới sinh, bị tật câm, điếc, chỉ cười vu vơ chứ không đi đứng nói năng gì được.
Đoàn trường tổ chức trò chơi cho các cô chú và các em nhỏ.
Đoàn trường cũng đã trao những phần quà cho trung tâm, gồm 200 kg gạo, 5 thùng mì tôm, 266 ổ bánh mì, 5 lốc nước yến, 30 bịt kẹo. Đến giờ cuối, chi đoàn 11CA3 nhiệt tình ủng hộ 500.000 đ. BCH Đoàn trường cũng đã trao tận tay cho cô Châu – P. Giám đốc trung tâm.
Kết thúc chuyến đi, mỗi bạn đoàn viên đều cảm thấy thương cho những mảnh đời bất hạnh, nhận thấy mình may mắn và hạnh phúc hơn rất nhiều người. Từ đó, quyết tâm học tập và rèn luyện thật tốt, trở thành người có ích cho xã hội, để có thể chia sẻ, yêu thương và giúp đỡ những người không may mắn.
BCH Đoàn trường xin chân thành cảm ơn sự quan tâm và chia sẻ của quý thầy cô và các bạn đoàn viên học sinh đối với Trung tâm bảo trợ xã hội tỉnh Tiền Giang.
1 - Viết bởi Nguyễn Thị Trúc Linh Thêm niềm vui nhỏ- Góp sức yêu thương (10/05/2012)
Là học sinh của trường Nguyễn Đình Chiểu tôi rất vui khi xem được hình ảnh các bạn biết giúp đỡ những con người bất hạnh. Các bạn ạ. Chúng ta được sinh ra trong hòa bình, được nuôi nấng bằng tình thương ấp ủ, chăm sóc của gia đình. Khi cuộc sống đã quá no đủ có mấy ai nhìn về quá khứ mà xưa kia ông cha ta đã trải qua khi giành được độc lập? Hằng ngày trên vệ đường còn những mái đầu bạc, những đứa bé cơ nhỡ vẫn lang thang khắp mọi nẻo đường. Có mấy ai quan tâm, đoái hoài tới họ? Đối với tôi, nếu có điều ước, tôi xin cầu mong cho tất cả mọi người đều no đủ, không phải bất hạnh như thế nữa. Tôi đã từng đi nhiều nơi, bắt gặp mọi hoàn cảnh đáng thương. Và hơn hết, tôi cảm phục họ. Họ đã sống bằng ý chí và niềm tin. Các bạn ạ. Trong thành phố Mỹ Tho của chúng ta hiện giờ cũng có 1 trường khuyết tật. Trường Khuyết tật ấy mang tên Nhân Ái. Tôi nhớ có 1 lần tôi dẫn Đoàn trường của tôi vào đó, bắt gặp những ánh mắt đáng thương của các bé, các cụ già, lòng tôi se lại. Và hơn hết, khi đến với Trung Tâm bảo trợ xã hội Tiền Giang, tôi lại càng thấy xót xa hơn. Các bạn ạ. Đối với chúng ta thì vài ngàn đồng bạc lẽ không gì là to lớn, nhưng đối với họ, những con người bất hạnh thì khác, nó rất quý giá. Có lần, tôi bắt gặp trong ánh mắt lạnh lùng của 1 bà cụ là thứ tình cảm nồng cháy dành cho đứa con của mình. Được biết bà còn 1 người con ngồi tù. Mỗi khi có đoàn nào đến giúp đỡ, cho tiền thì bà cụ đều cất kỹ. Để làm gì ư? Để độ vài tháng là bà có tiền bắt xe ôm đi thăm và mua 1 ít quà cho con của mình. Mỗi 1 người là 1 cảnh đời bất hạnh. Chẳng hạn như cô bé câm bị tâm thần bị người ta làm điều xấu... Các bạn ạ. Ngay hôm nay, chúng ta hãy sống vì bản thân và vì cuộc sống tốt đẹp hơn. Giúp 1 cụ già qua đường cũng là 1 cử chỉ đẹp của người có văn hóa, biết nguồn cội. Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy, ta lại có thêm ngày nữa để yêu đời. Hãy cùng nhau chung tay vì cuộc sống tốt đẹp hơn các bạn nhé!
2 - Viết bởi Justin Nguyên Chia sẻ để yêu thương (12/04/2012)
Rất hoan nghênh những hoạt động mang tính nhân văn như thế này, và không chỉ 10, 11, ngay cả khối 12 chúng em dù đang ra sức ôn thi nhưng vẫn muo1n tham gia từ thiện như thế. Một địa chỉ nữa, nhà trường cũng nên quan tâm, đó là Trường Khuyết tật Nhân Ái. Nếu có thể, thầy cô hãy cho 12 đi nữa nhé!!!!!!!!